Nhập từ khoá cần tìm

Truyện » Truyện Ngắn » Sợi tóc

Số lần đọc: 494
Nguồn: lmvn.com
Tác giả: Thụy Anh

Tâm nhăn mặt. Cảm giác lợm giọng dậy lên, mặc dù trước đó mấy phút, anh còn đang thấy hoàn toàn hài lòng với món súp củ cải đỏ chua dịu, ngầy ngậy váng sữa đang tan mà Hương đặt ngay trước mặt anh khi anh vừa ngồi xuống bàn.

Súp nóng đến nỗi sờ vào mặt bàn cũng thấy ấm. Mấy miếng bánh mì đen, đĩa dưa chuột, cà chua tươi trộn dầu ăn điểm loáng thoáng một vài quả ôliu đen thẫm, bên cạnh là cốc vodka, loại cốc thủy tinh nhiều khía mà anh ưa thích. Vodka cứ phải rót vào cốc ấy mới được, vừa đầy đặn, vừa trong vắt khiến anh có cảm giác uống thứ rượu đó vào, đầu óc sẽ sáng suốt quang quẻ ra. Khăn ăn, khăn giải bàn vải thô, cùng một màu be dịu mắt.

Trên bếp, ấm nước sôi đang phì hơi trắng, tỏa mùi nồng nồng của nước nóng, khiến má và tai đỏ ửng vì tuyết lạnh của anh như đang nguội dần. Căn bếp của hai vợ chồng anh ở xứ sở này, tuy bé nhỏ nhưng thật ấm, thật gọn. Và anh rất tự hào về vợ mình. Cứ dăm bữa nửa tháng lại rủ bạn bè về nhậu. Đôi khi không báo trước, cứ đột ngột đưa về cả một tiểu đội.

Vậy mà Hương chẳng kêu ca nửa lời. Lúc nào cô cũng dự trữ sẵn trong ngăn đá rất nhiều đồ ăn, từ tôm “con hổ” xanh xanh vằn vện đắt tiền đến cá scumbria thịt vừa ngậy vừa chắc, và thịt lợn hoặc thịt bò xay sẵn để thành từng gói… Rồi lại hì hụi nấu nấu nướng nướng, bày biện xanh đỏ tím vàng, chỉ một loáng là thành mâm cỗ cho đám đàn ông khề khà cả tối.

Chỉ có điều, những tháng gần đây Tâm rất hay mất hứng khi ăn cơm ở nhà. Anh nhăn mặt nhặt ra từ trong miệng một sợi tóc mảnh. Tóc của Hương. Ẩu quá! Tâm bực bội.

Dọn cơm cho chồng ăn thế đã là không ổn, những lúc có bạn có bè mà tóc của Hương vẫn cứ vài sợi quấn quýt trong đĩa nộm, hoặc lơ phơ trong bát canh măng là anh nhìn cô, mắt tóe lửa. Lạ nữa là, góp ý nhiều lần mà cô… vẫn tái phạm. Giờ, mỗi lần phát hiện ra một sợi tóc, anh lại cười khẩy đưa nó lên cao, nói: “Mì chính cho canh thêm ngọt!”.

Anh thấy đắc thắng khi Hương cuống quýt đem sợi tóc vứt đi, mắt long lanh chực khóc. “Còn trẻ con lắm ấy! Quá ẩu! – anh nghĩ thầm. – Dạy vợ là cứ phải nghiêm, chẳng rồi sau này có tuổi, dám cho chồng đau bụng lắm!”.

Một tối, sinh nhật Tâm. Thường thì anh đã đặt nhà hàng. Nhưng năm nay rét đậm, tuyết rơi dày, mọi người ngại đến nhà hàng. Ngồi trong nhà Tâm vẫn ấm cúng hơn. Nhà lại gọn gàng vì không có trẻ con. Tâm và Hương cưới nhau đã mười năm, con trai 7 tuổi hai vợ chồng gửi về cho ông bà hai năm nay để đi học vì Tâm cũng không định ở đây lâu nữa.

Căn hộ lớn ở phía Nam Matxcơva, anh vẫn sửa lại rất đẹp. Sàn gỗ, thảm len Thổ nhĩ kỳ, góc nhà lại có một cái lò sưởi gạch đỏ, chỉ được nhóm lửa lên mỗi khi hai vợ chồng có những buổi tối lãng mạn hiếm hoi bên nhau, thường là vào mùa Thu, khi mưa giá tỏa làn khí mù ẩm ướt bên ngoài.

Hương lấy nhúm lá bạc hà cô hái được trong rừng rồi sấy khô từ hồi Hè ra, thả vào chiếc ấm gốm to, hãm nước. Nước trà bạc hà thơm đến nỗi không thể gọi là thơm nữa. Ngồi cạnh bếp lò có những ngọn lửa nhỏ quấn riết lấy khúc củi bạch dương, mùi thơm của tách trà bạc hà có thể gọi là mùi hương bình an, khiến lòng chẳng còn muốn bon chen, làm nguội hoàn toàn tham vọng kiếm tiền vẫn bừng bừng hàng ngày trong Tâm, trong những người bạn của Tâm. Tâm vẫn thường đùa vợ: “Em làm nhụt chí trai!”…

Lần này, sau khi ăn nhậu xong, đã ngà ngà say, mọi người được thưởng thức tách trà “làm nhụt chí trai” của Hương bên bếp lửa. Ai nấy đều như thở ra một hơi thật dài, trút bỏ hết những suy nghĩ vương vấn về những hợp đồng chưa ký được, những dự án chưa hoàn thành, những công hàng vẫn đang lênh đênh ngoài biển…

Vợ một anh bạn tò mò hỏi Hương cách sấy lá bạc hà. Hương sôi nổi kể: “Lá bạc hà ở ngoài rừng nhiều lắm, em hái cả mấy cái lá có hoa trắng, chẳng biết tên là gì, nhưng người Nga nói là uống mát gan, rồi đem về rửa sạch, đợi thật ráo nước, cho cả vào lò sấy. Thế mới sạch, chứ phơi ngoài không khí để không được lâu, lá trà lại vẫn ngậm nước… Hãm thì cũng cứ hãm như trà thường thôi. Đun nước thật sôi đổ vào là xong!”.

Tâm tiếp lời: “Thiếu!”. Hương ngạc nhiên nhìn anh, Tâm cười cười, nói: “Còn một thành phần quan trọng. Là tóc!”. Mọi người cười xòa, nhưng ngơ ngác. Rõ ràng không ai hiểu ẩn ý của Tâm. Chỉ có Hương là tái mặt. Mắt cô đỏ lên. Cô quay vào buồng ngủ. Lát sau, cô ra hành lang khoác áo, đi ủng… và nói với mọi người: “Các anh chị ngồi chơi, em chạy xuống đường mua thêm thuốc lá”.

Không ai để ý là Hương đi rất lâu. Mọi người đã về hết rồi, bát đĩa rếch vẫn đầy trên bàn, những tách trà đã uống hết vẫn vương vãi đây đó quanh phòng khách. Tâm lả giả bảo mọi người, cứ để đấy Hương về Hương lo, một loáng là xong mà, cô ấy quen rồi. Nhưng hút đến điếu thuốc thứ ba ngoài bếp mà Hương vẫn chưa về, Tâm bắt đầu nóng ruột.

Anh mặc ấm, lao xuống đường. Ngoài trời, tuyết đang rơi đợt cuối của một ngày. Tuyết mảnh như những giọt mưa trắng, bay lấp lánh dưới ánh đèn cao áp. Trong gió, không rõ tuyết đang từ trên trời rơi xuống hay từ dưới đất túa lên nữa.

Anh nhìn thấy Hương đang ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ trong sân, ngay dưới cột đèn. Cô để đầu trần, tóc xõa ra. Tuyết bay quanh làm mái tóc như được bao phủ một quầng sáng nhỏ. Trước đây tóc Hương rất dài và mượt. Không hiểu sao dạo này cô để tóc ngắn, những lọn tóc nhỏ bám vào má, trông ngắn ngủn khó chịu.

Anh vốn thích vợ để tóc dài. Hương biết vậy mà vẫn cắt tóc, hình như nghe lời khuyên của cô bạn gái nào đó, cô muốn đổi mới mình. Hừm. Có lẽ cũng vì chuyện này mà gần đây anh thấy hậm hực trong lòng, hai vợ chồng chẳng mấy khi nói được với nhau câu chuyện tử tế.

Tâm gạt tuyết trên ghế, ngồi xuống cạnh vợ. Anh chưa biết nói gì vào lúc này. Cũng không xác định được mình đang bực bội hay cảm thấy nhẹ cả người vì tìm ra Hương. Anh im lặng. Mùi tuyết dậy lên, phải rồi, như trong một truyện ngắn của Nga anh từng đọc, người ta ví mùi tuyết với mùi dưa hấu. Mọi cáu giận trong anh đã biến mất. Bỗng, Hương ngả đầu vào vai anh. Mái tóc cô đã ướt đầm, cọ vào má anh lành lạnh, khiến anh rùng mình.

Cô nói khe khẽ: “Anh xem này, lâu rồi anh không chạm vào tóc em. Anh có nhớ, ngày xưa nó dày thế nào không?” “Anh nhớ”. Hồi mới yêu nhau, cô hay tết tóc hai bên. Mỗi bím tóc chật cả lòng bàn tay anh. Tâm bất giác đưa tay vuốt tóc Hương. Bàn tay anh ẩm ướt. Mái tóc ngắn cũn tội nghiệp nằm gọn trong lòng tay, chỉ còn một dúm. Anh hoảng hốt: “Sao vậy em?” “Không sao, anh ạ. Chỉ là tóc rụng quá nhiều. Ai rồi cũng đến lúc thế.”

Rồi đột nhiên, cô giật một sợi, kêu lên một tiếng nhỏ như thể chính bản thân cô cũng bất ngờ về hành động của mình. “Anh cầm đi. Anh vẫn bảo, tóc em là tóc tơ, nghĩa là em sướng. Tóc ai cứng như chổi rễ tre là khổ.”, - Hương cười khẽ. – “ Anh có còn nhớ, hồi chưa sang đây với anh, em đã từng gửi cho anh một sợi tóc trong bức thư không? Anh bảo rằng, anh để sợi tóc lên ngực, và như thấy em đang áp mặt vào ngực anh, ở chỗ tim”. “Anh nhớ”.

“Dạo này tóc em rụng nhiều quá, mắt em thì cận, em…” “Thôi, em đừng nói nữa” – Tâm thấy nghẹn cổ, đưa tay giằng cái khăn quàng. Hương sang Nga đoàn tụ với anh rồi mới bị cận. Mắt Hương cận 1,5 đi-ôp, nhưng anh không thích cô đeo kính. Anh muốn thấy cô như cô gái hồi nào anh yêu, như người vợ anh cưới về, xinh xắn, tóc dài, mắt tròn sáng. Chiều anh, cô chỉ dùng kính mỗi khi đọc sách hoặc xem phim, vả lại cô cận cũng không nặng lắm, không đeo có vẻ cũng chẳng sao…

Bây giờ, trong đêm tuyết rơi, mắt cô như tối thẫm đi, tương phản với màu trắng sữa đang rực sáng lên ở xung quanh.

Tâm quàng tay ôm Hương vào ngực, anh vẫn nắm chặt sợi tóc nhỏ của cô trong lòng bàn tay to lớn của mình. Tóc tơ, mảnh như không hề có…